Tin tức: Hướng dẫn sử dụng camera

Chương trình học trong tháng 10

CHỦ ĐỀ: BẢN THÂN (CƠ THỂ BÉ)

 1/BÀI HÁT

 

CÁI MŨI


Nào bạn ơi ra đây ta xem một cái mũi.
Nào bạn ơi ra đây xem tôi phình cái mũi.
Thở làm sao cho cái mũi đó lớn nhanh như quả bóng tròn.
Là nơi đó có gió bay qua.
Đúng mũi rồi.

 

 

MÚA CHO MẸ XEM


Hai bàn tay của em, đây em múa cho mẹ xem
Hai bàn tay của em như hai con bướm xinh xinh
Khi em đưa tay lên là bướm xinh bay múa
Khi em đưa tay xuống là con bướm đậu trên cành hồng.

 

 

CHIẾC KHĂN TAY


Chiếc khăn tay mẹ may cho em
Trên cành hoa mẹ thêu con chim
Em sướng vui có chiếc khăn xinh đẹp
Lau bàn tay em giữ sạch hằng ngày

 

 

TAY THƠM TAY NGOAN


N&L: Bùi Đình Thảo
Một tay em xòe ra thành một bông hoa
Hai tay xòe ra thành hai bông hoa
Mẹ khen đẹp quá hai bàn tay thơm
Mẹ khen đẹp quá hai bàn tay ngoan

 

  

 

MỪNG SINH NHẬT

 

Mừng ngày sinh một đóa hoa.

 Mừng ngày sinh một khúc ca.

Mừng ngày đã sinh cho cuộc đời,

 Một bông  hoa xinh rực rỡ.

Cuộc đời em là đóa hoa,

Cuộc đời em là khúc ca.

Cuộc đời sẽ thêm tươi đẹp ,

Vì những khúc ca và những đóa hoa.

                   Nhạc và lời : Đào Ngọc Dung

 

 

NÀO ! CHÚNG TA CÙNG TẬP THỂ DỤC

 

Đưa tay ra nào, nắm lấy cái tai,

Lắc lư cái đầu, lắc lư cái đầu,

Ồ sao bé không lắc, ồ sao bé không lắc!

Đưa tay ra nào, nắm lấy cái eo,

Lắc lư cái mình, lắc lư cái mình,

Ồ sao bé không lắc, ồ sao bé không lắc!

Đưa tay ra nào, nắm lấy cái chân,

Lắc lư cái đùi, lắc lư cái đùi,

Ồ sao bé không lắc, ồ sao bé không lắc!

Là lá la la, là lá la la

                               Thu Huyền (sưu tầm)

 

 

 

 2/BÀI THƠ


QUÀ SINH NHẬT


Hôm nay sinh nhật bé
Mẹ mua quà thật nhiều
Nào gấu bông, giày mũ
Nào áo quần, khăn thêu

Ba thì cho bút vẽ
Màu nào cũng đáng yêu
Và thêm nhiều sách vở
Mong bé ngoan sớm chiều

Từ nay có bút vẽ
Bé vẽ nhiều ước mơ
Và tình thương ba mẹ
Bé vẽ thành bài thơ.

 

MANG DÉP


Dép trái dép phải
Lộn vào hai chân
Hai đứa quay lưng
Như người xa lạ

Bé liền vội vả
Đổi lại, thay qua
Hai đứa xuýt xoa
Mĩm cười, bước tiếp.

 

NGỌT


Kẹo ngọt! kẹo ngọt!
Ngậm hoài thích ghê!
Nhưng bé hãy nhớ
Đánh răng kỹ nè!

Kẻo không răng sún
Xấu lắm bé ơi!

Đừng trách kẹo ngọt

Tại mình đó thôi

 

 

 

 

 

 

CÔ DẠY

 

Me, mẹ ơi! cô dạy:

Phải giữ gìn đôi tay,

Bàn tay mà dây bẩn,

Sách, áo cũng bẩn ngay.

Mẹ, mẹ ơi! cô dạy:

Cãi nhau là không vui

Cái miệng nó xinh thế

Chỉ nói điều hay thôi.

(Tác giả: Phạm Hổ)

 

ĐÔI MẮT CỦA EM

 

Đôi mắt xinh xinh

Đôi mắt tròn tròn

Giúp em nhìn thấy

Mọi vật xung quanh

Em yêu em quý

Đôi mắt xinh xinh

Giữ cho đôi mắt

Ngày càng sáng hơn.

(Tác giả: Lê Thị Mỹ Phương)

 

CÁI LƯỠI

 

Tôi là cái lưỡi

Giúp bạn hằng ngày

Nếm vị thức ăn

Nào chua, nào ngọt.

Những gì nóng quá

Bạn chớ vội ăn

Hãy chờ một tí

Không thì tôi đau.

(Tác giả: Lê Thị Mỹ Phương)

 

TAY LÀM ĐỒ CHƠI

Tay em bé tẹo

Nhưng mà thật khéo

Biết làm đồ chơi

Đúng theo những lời

Cô em thường dặn:

Làm cho cẩn thận

Cho đẹp cho xinh,

Làm xong giữ gìn

Để chơi được mãi.

(Tác giả: Trần Thị Phan)

 

BÀN CHÂN CỦA BÉ

 

Bàn chân của bé

Đi dép đẹp thêm ra

Dép cũng vui thích lắm

Theo chân đi khắp nhà.

(Tác giả: Phạm Hổ)

       

 

THẲNG


   Đứng thẳng nom chững chạc
 Ngồi thẳng không gù lưng
  Dòng chữ thẳng rất đẹp
Thước kẻ thẳng không cong
Người thật bụng thật lòng
  Khi nào cũng ngay thẳng

TÂM SỰ CÁI MŨI

 

                      Tôi là chiếc mũi xinh                        
                    Giúp bạn biết bao điều                      
                Ngửi hương thơm của lúa                 
               Hương ngạt ngào của hoa                 

Như vậy đã hết đâu
Giúp bạn thở nữa đấy 

Chúng ta cùng giữ sạch
Để chiếc mũi thêm xinh.

 

 

Cô dạy

 

                           Mẹ, mẹ ơi ! Cô dạy :                        
                         Phải giữ gìn đôi tay,                         
                         Bàn tay mà dây bẩn,                         
Sách, áo cũng bẩn ngay. 

                  
Mẹ, mẹ ơi ! Cô dạy :
Cãi nhau là không vui,
Cái miệng nó xinh thế
Chỉ nói điều hay thôi.

                   

Không vứt rác ra đường

 

Cái bánh có lá gói
Quả chuối vỏ rất trơn
Dẫm phải là ngã luôn
Nhớ bỏ vào thùng rác


                   Phong Thu

 

 

 

 

3/TRUYỆN KỂ

 

GIẤC MƠ KỲ LẠ

 
    Trong ngôi nhà kia có cô bé tên là Mi Mi.
    Mi Mi rất lười ăn nên lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi và không muốn làm gì cả, suốt ngày chỉ muốn nằm ngủ thôi.
    Một hôm, mệt quá, cô bé ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cô vô cùng ngạc nhiên khi thấy các bộ phận của cơ thể lại có thể trò chuyện được với nhau. Cô thấy anh Tay nói chuyện với anh Chân:
-    Này anh Chân, không biết tại sao dạo này tay của tôi lại mỏi thế,không muốn làm gì cả.
-    Tôi cũng thế, hay chúng ta cùng đến hỏi bác Tai cho ra nhẽ đi! – Anh Chân cũng lên tiếng.
Anh Tay và anh Chân cùng đi đến nhà bác Tai. Họ gọi:
-    Bác Tai ơi, bác Tai!
Họ gọi một câu, rồi ba câu cũng không thấy bác Tai trả lời. Một lúc sau, bác Tai mới lên tiếng:
-    Ai đấy? Ai gọi tôi đấy?
-    Chúng cháu đấy, Tay , Chân đây!
-    Có chuệyn gì thế?
-    Bác nghe được nhiều điều, bác có thể cho chúng cháu biết, tại sao dạo này chúng cháu lại mệt mỏ tế?
-    Tôi không thể nói cho các anh rõ được vì dạo này tôi cũng ù lắm, không nghe được gì cả. Chúng ta cùng đến nhà cô Mắt hỏi nhé!
Thế là bác Tai, anh Chân cùng đi đến nhà cô Mắt. Đến nơi, họ cũng nhìn thếy bạn miệng. Trông bạn ấy ể oải không kém, mặt mũi thì tái nhợt. Tất cả cùng cất giọng gọi:
-    Cô Mắt ơi, cô mắt!
Cô mắt nghe tiếng gọi liền bước ra và hỏi:
-    Có chuyện gì mà ồn ào thế?
Bác miện cất giọng hỏi:
-    Sao tất cả chúng tôi lại mệt mỏi thế này?
Cô nhìn thấy được mọi điều, cô có thể giải thích cho chúng tôi rõ được không?
Cô mắt nói:
- Mặc dù mắt tôi nhìn không rõ lắm, nhưng tôi hiểu tất cả là do bạn miệng không được ăn, không được uống nên cơ thể của chúng ta mệt mỏi theo. Bây giờ, chúng ta cùng đi tìm cô chủ và bảo cô chủ phải chịu khó ăn uống, năng tập thể dục thì mới có một cơ thể khỏe mạnh và chúng ta mới khỏa khoắn được.
    Nghe thấy tếh. tất cả mọi người hiểu ra và đồng thanh:
-    Đúng đấy, chúng ta cùng đi tìm cô chủ!
Đúng lúc đó, cô bé choàng tỉnh và giật mình nghĩ: “Mình phải ăn thật nhiều và chăm tập thể dục mới được!”
Chẳng bao lâu sau, cô bé đã trở thành một cô bé khỏe mạnh và giúp được nhiều việc cho mọi người. 

                                                                                                   Nguyễn Bích Ngọc

 

 

MỖI NGƯỜI MỘT VIỆC


Trong một gia đình hạnh phúc nọ có anh chị em. Họ sống với nhau vui vẻ, đầm ấm. Nhưng rồi một hôm họ cãi nhau xem ai làm việc nhiều nhất.

Mắt nói : Tôi suốt ngày phải nhìn.
Tai nói : Tôi suốt ngày phải nghe
Mũi nói : Tôi suốt ngày phải ngửi
Tay nói : Tôi vẽ, tôi giặt, tôi quét nhà…
Chân nói : Tôi đi, tôi chạy, tôi nhảy…

Và tất cả cùng kêu lên :
    Mồm không làm gì cả, suốt ngày chỉ ăn và uống ! Mồm nghe vậy buồn lắm nó quyết định không ăn, uống gì nữa và bỏ đi nằm, im lặng.
     Hết một ngày cả nhà ai cũng mệt và buồn. Mắt nói : Không biết vì sao tôi mệt không muốn nhìn nữa, tai cũng nói : Tôi chẵng muốn nghe, chân uể oải kêu lên : Tôi cũng không chạy được nữa.
     Lúc ấy mọi người mới sực nhớ mồm không ăn, mệt lả, đang nằm ngủ, im lặng. Chúng chợt nhớ đến cuộc cãi vã hôm trước, tất cả cùng nhau đi gọi mồm dậy và mang thức ăn đến :
      Thôi cậu ăn đi, cậu uống đi. Bọn mình xin lỗi cậu. Bấy giờ mồm mới chịu ăn. Sauk hi mồm ăn uống, tất cả cảm thấy khỏe hẳn lên, tất cả viu vẻ, cười đùa.
      Từ đó trở đi chúng sống với nhau thân ái và hòa thuận và ai ai cũng vui vẻ làm việc.

                                                                                                   Sưu tầm